Ai có trách nhiệm khôi phục lòng tin về hệ thống ngân hàng Mỹ?

Ai có trách nhiệm khôi phục lòng tin về hệ thống ngân hàng Mỹ?

(Nguồn: gafin.vn)

(Gafin) – Người gửi tiền và nhà đầu tư chứ không phải nhà quản lý phải khôi phục lòng tin đối với hệ thống ngân hàng.

Ai có trách nhiệm khôi phục lòng tin về hệ thống ngân hàng Mỹ?

Ngày 14/3/2012, giám đốc điều hành Goldman Sachs, Greg Smith, đã làm kinh ngạc Phố Wall bằng lá thư từ chức, trong đó nói rõ tại sao ông không thể tiếp tục làm việc ở đó. Ông mô tả một cách chi tiết môi trường làm việc “độc hại và hủy diệt” và cho rằng ngân hàng khổng lồ này không còn đáng được tin tưởng vì tiêu số 1 của Goldman là lợi nhuận chứ không phải là đáp ứng nhu cầu của khách hàng (số 2).

Tính từ khi cuộc khủng hoảng tài chính bắt đầu năm 2008, sự sụp đổ lòng tin vào hệ thống tài chính của Mỹ đã lan tràn như dịch bệnh virut. Theo Chỉ số Tín nhiệm Tài chính Trường Booth/Kellogg Chicago, chỉ có 23% số người được hỏi trong cuộc khảo sát gần đây nhất cho biết họ tin tưởng hệ thống tài chính, và chỉ 30% số người được hỏi tin tưởng ngân hàng, giảm 9 điểm phần trăm so với tháng 6 năm ngoái.

Người Mỹ đã vỡ mộng với hệ thống ngân hàng. Thực tế, hiện nay người Trung Quốc tin vào thị trường tự do hơn người Mỹ. Theo Globescan, chỉ 9 năm trước, 80% người Mỹ nghĩ rằng thị trường tự do là hệ thống tốt nhất. Tuy nhiên, trong cuộc khảo sát năm 2011, chỉ 59% người Mỹ ủng hộ thị trường tự do, thấp hơn so với 67% người Trung Quốc.

Phải thừa nhận rằng các nhà kinh tế đã thất bại trong việc hiểu rõ cách thức tái thiết các nền kinh tế trong nhiều thời điểm. Họ đã không nắm rõ được những xúc cảm chân thực đi cùng với sự mất mát lòng tin như quyết tâm bị lung lay và lòng tin tan vỡ có thể kéo dài nhiều năm nếu không muốn nói là nhiều thập niên. Nhưng trong hệ thống ngân hàng, người dân có thể tự giúp mình bằng cách làm theo lời khuyên khôn ngoan của tổng thống Reagan: “Hãy tin tưởng, nhưng hãy Thẩm tra”.

Các cá nhân có thể cảm thấy rất khó theo dõi bảng cân đối tài sản của ngân hàng và sản phẩm ngân hàng cung cấp, nhưng họ có thể sử dụng một công cụ mang tên Chỉ số Texas (Texas ratio). Chỉ số này xác định sức khỏe của một ngân hàng bằng cách xem xét tỷ lệ nợ xấu/lượng tiền mặt mà ngân hàng trích dành để phòng ngừa rủi ro. (Nợ xấu là các khoản nợ không có khả năng thu hồi, quá hạn 90 ngày hoặc lâu hơn).

Ví dụ, nếu các khoản nợ xấu của một ngân hàng là 20 triệu USD và lượng tiền mặt sẵn có là 50 triệu, chỉ số Texas sẽ là 40%. Cách tính như sau: lấy 20 (triệu) chia cho 50 (triệu) và nhân với 100. Điều này có nghĩa là ngân hàng này có thể phải trích 40% lượng tiền mặt dự trữ để phòng ngừa rủi ro cho khoản nợ xấu trên.

Khi Chỉ số Texas tiến đến 100%, ngân hàng sẽ ở trong tình trạng cảnh báo vì lượng tiền mặt sẵn có sẽ ngày càng tiến gần đến 0. Một số ngân hàng thương mại có chỉ số Texas vượt trên 100%; đặc biệt, chỉ số này của một ngân hàng thậm chí còn lên đến 700%. (Có thể kiểm tra chỉ số Texas của các ngân hàng tại địa chỉ: DepositAccounts.com).

Một số người gửi tiền hiểu tầm quan trọng của phương pháp này. Vì chỉ số Texas giảm cho thấy bảng cân đối tài sản của ngân hàng ngày càng khỏe hơn, một cách thức để đo lòng tin của người tiêu dùng là xem xét tăng trưởng tiền gửi. Khi người tiêu dùng tin rằng tài sản của họ an toàn trong một ngân hàng, họ có xu hướng gửi thêm tiền vào đó.

Nghiên cứu của Craig Richardson – chuyên gia nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Kinh tế Mỹ trụ sở ở Great Barrington, bang Massachusets (tác giả bài viết này) – xác nhận điều này. Với việc sử dụng dữ liệu của khoảng 7.500 ngân hàng thương mại, kết quả nghiên cứu cho thấy những ngân hàng có chỉ số Texas thất nhấp (tốt nhất) 0-9,9% đạt mức tăng trưởng tiền gửi mạnh nhất, trung bình 9,8% so với năm trước đó. Trong khi các ngân hàng có chỉ số cao nhất (xấu nhất) 100% hoặc hơn nhận thấy lượng tiền gửi trung bình giảm 8,5%. Chỉ số Texas trung bình năm 2011 đạt 26,2%, tăng nhẹ so với 24,6% năm 2010.

Hãy xem xét Ngân hàng BB&T, trụ sở tại Winston-Salem, North Carolina. Chỉ số Texas của BB&T hiện là 21,1%, tốt hơn nhiều so với 30% hồi năm ngoái. Và phần thưởng mà BB&T hưởng là tiền gửi tăng trưởng mạnh đạt 13,7%, cao hơn nhiều so với mức trung bình toàn ngành 5,9%.

Sự sụp đổ tài chính tiếp tục gây ra những tổn thất không lường trước được. Thay vì để cho các ngân hàng yếu kém đóng cửa hoặc phá sản, Quốc hội Mỹ đã thông qua Đạo luật Bảo vệ Người tiêu dùng và Cải cách Phố Wall Dodd-Frank 2010: một bộ luật khổng lồ dày 2.319 trang được soạn thảo một cách khó hiểu, khó thực thi và không ai có thể hiểu hết.

Dự kiến việc thực thi đạo luật này sẽ tiêu tốn 3 tỷ USD trong 5 năm tới. Các ngân hàng sẽ phải chi thêm hàng triệu USD chi phí thực hiện, kể cả các ngân hàng đang hoạt động đúng đắn trước khi khủng hoảng tài chính diễn ra. Đây là một ví dụ điển hình về sức tàn phá quá mức của luật định.

Thay vì tạo ra hàng nghìn trang quy định mới, chính phủ có thể thúc đẩy sự phục hồi mạnh mẽ hơn bằng cách khen thưởng cho những ngân hàng hoạt động vì lợi ích của khách hàng – và trừng phạt những ngân hàng không làm như vậy. Nhưng trớ trêu thay, đạo luật mới lại khen thưởng cho các ngân hàng đã và đang sử dụng các khoản cứu trợ khổng lồ để đặt cược mạo hiểm và tùy tiện.

Người tiêu dùng không cần phải dựa vào chính phủ để kiểm soát hệ thống ngân hàng. Họ có thể phán quyết hệ thống này bằng cách bỏ phiếu bằng đồng tiền của họ, và thuyết phục người khác làm điều tương tự. Chỉ số Texas giúp đưa ra điểm bắt đầu – và không yêu cầu bất kỳ đồng tiền thuế nào.

* Craig Richardson là chuyên gia nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Kinh tế Mỹ tại Great Barrington, bang Massachusets (MA).

Nguồn: DVT

————–&&—————

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: